Làng quả phụ

Thứ sáu, 25 Tháng sáu 2004, 11:29 GMT+7

Gần 100 phụ nữ ở làng chài Tam Hải, huyện Núi Thành, Quảng Nam, đang thầm lặng nuôi con một mình khi những người chồng lần lượt ra khơi nhưng chẳng trở về. Con số ấy tăng dần theo thời gian, bởi mỗi năm có 4-5 người đàn ông nằm lại ngoài biển khơi.

Bây giờ, nỗi buồn càng trĩu nặng khi tàu Qna 1431 cùng 20 thuyền viên ở làng chài đã mất tích trong cơn bão số 2. Với trên 1.700 hộ dân, xã Tam Hải có trên 90% dân số sống bằng nghề biển. Những người con gái nơi đây ai cũng thầm hiểu “lấy chồng nghề biển hồn treo cột buồm”, nhưng “vì lỡ thương yêu” nên đành phận. Theo ông Hoàng Thanh Khuê, cán bộ phụ trách Văn hóa xã xã Tam Hải, đa số những trường hợp chết biển không tìm được xác. Những người đàn ông vô phước ấy mãi mãi nằm lại ngoài biển khơi trong sự tiếc thương vô ngần của người thân. Những chiếc bình hương lần lượt được đặt lên bàn thờ, nhưng họ vẫn hy vọng và chờ đợi, chờ đợi… đến mỏi mòn.

Hơn 12 năm qua, 17 hộ gia đình có người thân bị mất tích trong cơn bão tháng 4/1991 vẫn mòn mỏi chờ đợi người thân. 17 thuyền viên hành nghề câu mực trên chiếc tàu không số, bị sóng nhận chìm, không tìm thấy xác một ai. 3 tháng sau, những chiếc bàn thờ được dựng lên, nhưng người thân của họ vẫn chờ đợi cho đến bây giờ. Chị Mai Thị Dung đã 12 năm chờ đợi đứa con trai Võ Văn Hạnh, mất tích trong trận bão 1991. Thỉnh thoảng chị lại ra bờ biển nhìn về biển khơi, gào thét kêu tên con. Nỗi đau chưa nguôi, giọt nước mắt cuối cùng của chị cũng vắt sạch để khóc thương cho người chồng gặp nạn trên chuyến tàu định mệnh Qna 1431. Mấy ngày nay, chị không ăn uống gì, sức đã cạn kiệt, phải nằm liệt tại trạm xá xã.
Chị Trần Thị Liên đang thắp nhang cho chồng ông Phạm Hội (bị sóng cuốn đầu năm 2004).

Trên bàn thờ nhà chị Trần Thị Liên luôn nghi ngút khói hương. Khuôn mặt hốc hác, khóe mắt chị vẫn còn đỏ hoe. 4 đứa con ngồi thẫn thờ bên từng góc nhà nhìn ảnh cha trên bàn thơ, khóc thầm. Chồng chị, anh Phạm Hội đi câu mực vào năm 2004, rồi bị sóng cuốn trôi mất tích. Đến nay vẫn chưa tìm được xác. Vợ chồng chị bao năm nghèo khổ, thấy người ta đi câu mực trúng lớn, chị bằng lòng cho chồng đi theo may ra đổi đời. Ai ngờ, anh Hội đi luôn. “Biết như vậy tôi không để ông ấy đi đâu. Ai rồi cũng chết, nhưng chết ở nhà còn thấy mặt chồng, còn bây giờ không thấy được nên bắt cứ thương nhớ hoài”, chị Liên tâm sự. Ở làng chài này, từ thôn 1 đến thôn 7, nơi nào cũng có vài người đàn ông chết biển không tìm được xác, và những người phụ nữ mỏi mòn chờ đợi trong tuyệt vọng.

Chị Phạm Thị Sen, Chủ tịch Hội Phụ nữ xã Tam Hải, rưng rưng khi kể về số phận những góa phụ: “Khổ lắm chú ơi, buôn gánh bán bưng để nuôi con và trả nợ”. Chị Sen cũng nằm trong hoàn cảnh ấy. Chồng chị mất cách đây 3 năm, để lại 3 đứa con, chị thường xuyên đau ốm. Hằng ngày ngoài công việc ở xã, chị phải làm thuê kiếm tiền mua thêm muối mắm.

Hầu hết những phụ nữ có chồng chết biển đều phải gánh một khoảng nợ rất lớn từ tiền vay đóng tàu. Đến nay, tàu không còn, chồng cũng vĩnh viễn ra đi. Những người đàn bà ấy vẫn ở vậy nuôi con đến tận bây giờ. Cả làng chài chưa một ai tái giá, bởi họ hy vọng sẽ có một ngày chồng họ trở về! Hơn nữa, ai cũng rất sợ khi phải gặp thêm một người chồng nghề biển.

Ông Hoàng Thanh Khuê cho biết, những năm trước các trường hợp chết biển chưa có chính sách hỗ trợ. UBND xã chỉ trợ giúp một ít gạo cứu đói tạm thời. Vài năm trở lại đây, mới có chính sách hỗ trợ 1 triệu đồng/trường hợp, nhưng chẳng đủ thấm vào đâu.

(Theo Người Lao Động)
http://vietbao.vn/Xa-hoi/Lang-qua-phu/10868035/157/

Advertisements
This entry was posted in Uncategorized and tagged . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s